Những chuyến đi thực tế, giúp chúng ta tích lũy được nhiều trải nghiệm sống, giúp chúng ta nhìn nhận cuộc sống đa chiều và đa sắc hơn. Ai đó đã nói “ Không đi thì không biết, không trải nghiệm thì không thể lớn lên” âu đó cũng là điều đúng về nhiều mặt. Đi vừa là sự chơi, sự thư giãn,sự học. Tích lũy những kiến thức từ cái nhìn thực tế sẽ giúp bạn có một tư duy mở hơn và cảm nhận cuộc sống trong xã hội xung quang mình tốt hơn. Câu chuyện này chỉ là một câu chuyện mà tôi được nghe kể từ một người được coi là bình thường.
Chân lý của cuộc sống là những sự thụ hưởng về chính mình.
Hết đại học, cậu được một ông bạn khuyên: “hãy làm một cái gì đó mà cậu có cảm hứng thật thụ, được làm và được suy nghĩ, đừng gò bó quá trong khuân phép của sự báo ơn hay một chỗ đứng trong xã hội khi mới ra trường, đó là điều bạn đừng nên nghĩ đến quá sớm khi mới ra trường. Hãy cố kiếm một cái gì đó để nuôi sống mình, nhưng không hổ thẹn với lương tâm, rùi tích lũy trải nghiệm để vươn đến cái mình yêu thích nhé”. Đó là cái bắt đầu khi tôi được nghe câu truyện của Cậu ta.
Rùi cái gùm câu chuyện bắt đầu từ sự suy tư của Cậu về cái gọi là hồi tưởng trước kia, mong muốn cái này, mong muốn cái kia nhưng cuối cùng vẫn không thể được. Những trải nghiệm trong thời sinh viên, tự bản thân mình, cậu thấy không được nhiều cho lắm, và cậu cảm thấy hơi buồn. sự tích lũy của cậu chưa được như cậu mong đợi. Ra khỏi ghế giảng đường đại học , quyết định lên miền núi, làm một cậu nông dân trong 4 tháng làm vườn hoa, cậu học được nhiều điều về việc chăm sóc hoa và rùi cậu lại đi tiếp sau bốn tháng vui chơi với hoa, lá ở cái vùng Lào cai – Sapa thơ mộng.
Miền núi đã nếm đủ vị của sự cần cù và chút hoang dại của rừng, của núi, Cậu quyết định ra biển để làm tiếp nghề ngư dân, theo một con thuyền đánh bắt gần bờ, một con thuyền mà theo cậu, không quá to, nhưng cũng đủ đề chứa cả tấn tôm, cá sau mỗi dịp ra khơi. Điên thui, rét bỏng, bóng nhẫy và trai sạm vì nắng vì gió Đông, là điều mà cậu cảm tưởng được. Mùi tanh của cá biến, mùi nắng, vị mặn của biển như hòa quyện vào nhau. Cậu cảm thụ được nhưng phẩm chất, ý chí và sức bền của một người đánh bắt cá tại một vịnh biển. Trải nghiệm đó cậu thực hiện trong 6 tháng, rùi cậu lại bắt đầu bước đi tiếp của mình với điểm đến là miền Trung đầy nắng và gió, cậu chọn Hà Tĩnh làm điểm đến của mình, bởi với cậu cái vùng đất Thanh Nghệ đó rất lỗi kỳ lạ và bí ẩn. Nó bí ẩn và kỳ lạ bởi con người ở đó thật lạ vì giọng điểu ngôn ngữ, lại cũng rất lạ là vùng đất đó thật khó khan và khắc nghiệt, vậy sao tại đó những vùng đất đó lại tập trung rất nhiều nhưng bậc danh nhân kiệt xuất. Nghệ cậu chọn là đánh giấy ráp cho một xưởng gỗ tại huyện miền núi giáp biên của tỉnh Hà Tĩnh. Đó là vùng đất mà theo cậu, nghèo, nhưng không phải là quá đói, nhưng cái khí hậu và đất đai ở đó thật khó cho người ta làm canh nông, có lẽ những cây trồng thật kiên cường, thật dẻo dai mới có sức để khuất phục vùng đất này.
Cái nghề cậu chọn cũng vậy, chỉ là một mảnh giấy ráp và làm bóng các dụng cụ, đồ dùng được những người thợ đục, đẽo tạo nên, mà theo cậu đó là những tác phẩm thật hoàn mỹ, thật tuyệt với, nó là công sức là sự sang tạo nghệ thuật của nhưng đôi bàn tay kỳ diệu, hơn hẳn là sự cấu kết đến lạ kỳ, của từng người cùng khâu trong sản xuất ra một sản phẩm. Đánh giấy ráp cũng là một bước, khâu quan trọng như thế, thỉnh thoảng cậu cũng khiêm them việc quyết sơn. Làm nghề này cậu nói nó tính theo công, nên thỉnh thoảng cũng nghỉ để tự cậu đi khám phá cái vùng đất lạ kỳ này. Cậu đi lang thang vào phía sâu các làng bản, đi tìm hiểu cái cách mà họ chống chọi lại với cái thiên nhiên khắc nghiệt ở đây. Những tháng này đó cho cậu những trải nghiệm hết sức thú vị. Cậu nói: con người ta một mình có thể chết khi đối mặt với những khí hậu khó khăn, khắc nghiệt như thế này, nhưng chỉ cần có một cộng đồng, có suy thích ứng và sự ứng đối hợp lý, thì dù bạn cho cộng đồng đó chỗ nào họ cũng tồn tại và phát triển được. Bốn tháng trải nghiệm tại vùng đất đó cho cậu nhiều suy ngẫm…
Cậu đang kể cho tôi nghe tiếp dòng thì điện thoại rung lên, cậu nói bạn em gọi rùi, để khi khác em kể cho anh nhé, an hem mình cùng ở chống thành phố sông nước này thì cứ yên tâm, gặp nhau dễ lắm mà, người ta cách nhau kể quả đồi, cả dãy núi còn có phương cách gặp nhau mà. Chào anh nhé. Tôi nhìn mà cười…..
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét